Cảm nhận của các bạn trẻ nhóm Tình nguyện viên Truyền giáo Salêdiêng HIH trong đợt Tập huấn lần 1/2019


Want create site? Find Free WordPress Themes and plugins.

Có những người trẻ đầy thao thức như thế…

Lo lắng, e ngại, bỡ ngỡ… rồi vỡ oà vì những khám phá thú vị về mục đích thiêng liêng và đi đến những quyết tâm mạnh mẽ, đó là tâm tình của rất nhiều bạn trẻ trong buổi họp mặt training đầu tiên với các tình nguyện viên (TNV) mới cho dự án 2019 của nhóm “Heart in Hand” (HIH) – tình nguyện viên Sa-lê-diêng Việt Nam.

Với ước ao đem lối sống yêu thương theo Tin Mừng đến với những vùng xa xôi, theo mẫu gương gợi hứng của thánh Gioan Bosco, ngày 23-24/2 vừa qua, nhân sinh nhật lần thứ II, nhóm HIH đã khởi sự chương trình huấn luyện bốn tháng, chuẩn bị cho việc tình nguyện kéo dài hai tháng trong mùa hè 2019, tại các buông làng cao nguyên và nước bạn Campuchia. Những chia sẻ sau  buổi họp mặt của các TNV mới đã vẽ lên một phần nào bức tranh về một nhóm tông đồ trẻ đầy năng động.

Khởi đầu bằng những háo hức đan xen lo sợ

Lo lắng trước thách thức của công việc thiện nguyện dài ngày ở những nơi thiếu điều kiện sống căn bản là điều không hề thừa.

Bạn Thuỳ Duyên (Đà Lạt) cảm thấy vừa hồi hộp, háo hức, vừa lo, vừa sợ không biết buổi gặp mặt đầu tiên sẽ diễn ra như thế nào. Bùi ngùi nhớ lại tâm trạng lúc quyết định điền vào đơn đăng ký tham gia vào nhóm HIH, phải đắn đo, suy nghĩ nhiều vì không biết đăng ký rồi mình có thực hiện được không.

Bạn Phương Trâm (Đà Lạt) không giấu giếm mục đích đến với HIH: Tôi tìm lại tôi, tìm những năm tháng thanh xuân dần mờ nhạt, tôi tìm đến chuyến tình nguyện hè 2019. Vì thế bạn trẻ này cũng nói điều thật lòng: tôi đã băn khoăn lo lắng rất nhiều, […] sợ rằng mình không chịu đựng nổi sự kham khổ nơi đó, nhưng trong tôi luôn thôi thúc phải thay đổi bản thân, sống năng động hơn và đúng chất của tuổi trẻ. […] Đêm trước hôm xuống nhà thờ để gặp mặt mọi người, tôi trằn trọc cả đêm không tài nào ngủ được.

Riêng bạn Trịnh Vân (Sài Gòn) thì gặp thử thách ngay giây phút đầu tiên: Đặt chân đến nơi đây vào 4h sáng trong tiết trời gió lạnh. Bạn tưởng tượng được không, một nỗi hoang mang khi đứng giữa con đường xa lạ, vắng ngắt, tối thui không một bóng người, chỉ có tiếng ếch nhái đâu đó và chỉ có ngôi nhà thờ K’Long, trước mắt là niềm tin tưởng. Nhiệt độ bên ngoài lúc này là 160C, cái màn đêm lạnh tối khiến tôi bắt đầu lo lắng.

Tuy đăng ký tham gia lần đầu, nhưng K’Thương (Lâm Hà) vốn đã theo dõi các hoạt động của nhóm từ hai năm nay, nên tâm trạng của bạn ấy là vui mừng tột độ vì được gặp lại những khuôn mặt quen thuộc với mình trước đây đó là người ba, người anh, người chị, người em đã từng sinh hoạt với mình, chắc là đã lâu lắm rồi mọi người mới gặp lại nhau.

Một bạn xin dấu tên cũng bày tỏ cùng niềm háo hức: Chị là một người thích đi đây đi đó, nên thấy chương trình của nhóm vừa làm thiện nguyện vừa được trải nghiệm cuộc sống ở một nơi xa, là chị thích lắm.

Rồi vỡ oà với những “người lạ” cùng mang một thao thức

Marie Hà Huyền (Đồng Nai) đã nhận ra ngay sợi dây gắn kết những con người lần đầu gặp mặt: Có một vài điều hay mình khám phá ra được trong ngày gặp gỡ này, mình không lạc lõng trong việc thực hiện lý tưởng của bản thân, vì đâu đó vẫn có nhiều người cùng chung lý tưởng với mình, và để sống chung trong môi trường phục vụ, mình nhận thấy rằng mình cần học cách chấp nhận những sự khác biệt.

Bạn Trịnh Vân cùng có chung cảm nhận đó: Nơi đây, tôi được gặp nhiều người bạn mới, trong tinh thần mới, nhiều ánh lửa mới, nhiều niềm tin mới trong khát khao vì cộng đồng.

Hoàng Nguyên (Sài Gòn) nhấn mạnh thêm: Ở nơi đây tôi thấy được những ánh mắt, nụ cười của những anh chị em TNV vui vẻ và hòa đồng, cùng chung tay chia sẻ và cùng nhau làm nên những điều kì diệu cho những em nhỏ khó khăn không chỉ về vật chất mà còn cả tinh thần.

“Đá nở hoa”

Chủ đề ngày họp mặt là “Đá nở hoa”, như một lời tạ ơn vì những thành quả đầy sự chúc lành của Chúa qua những nỗ lực và gian nan từ số ít những thành viên đầu tiên. Bạn Hà Huyền nói lời chân tình: “ĐÁ NỞ HOA”, […] mình lại nghĩ nhiều đến những bông hoa dại, có thể vì sức sống của nó, hoặc có thể vì vẻ hoang dại chăng, hay vì nó giống mình? Mỗi người đều là những bông hoa. […] Hy vọng năm nay có thêm nhiều bông hoa nở, dù trên mảnh đất màu mỡ hay đá sỏi khô cằn…

K’Thương cảm nhận được đó là biểu tượng cho sự mạnh mẽ và vươn lên sống vượt qua mọi khó khăn thách thức chỉ để “SỐNG”, dù có bao nhiêu khó khăn ngăn trở, nhưng từ giữa những viên đá khô cằn thô ráp vẫn sẽ mọc lên những đóa hoa tươi tắn rực rỡ.

Tình anh em như hạt mầm Tin Mừng

Bạn Nguyễn Hoàng Lễ Vũ (Sài Gòn) trân quý bầu khí gia đình vừa lớn lên giữa mọi người, khi diễn tả nó như thành quả lớn của 24 giờ nghỉ phép ít ỏi mà mình có được để đến với nhóm: Bầu khí huynh đệ tỏa lan trong thời giờ ít ỏi bên nhau, qua những lời hỏi thăm, những giờ ăn, giờ học, giờ chia sẻ và vui chơi. […] Từng phút trôi qua, nụ cười rạng rỡ là hình ảnh luôn đọng lại trên từng khuôn mặt. […] Cứ thế, thời gian thì thật ngắn, mà cảm xúc thì thật dài. Cuộc sống, với một chuỗi những sự lựa chọn. Tôi hạnh phúc vì chọn 24 giờ cùng Heart in Hand.

Trở về sau lần đầu họp mặt, bạn Nhật Phương (Đà Lạt) diễn tả bằng bốn từ đầy cảm xúc nhớ các bạn lắm, rồi không quên bộc bạch thêm: tôi bất ngờ, các bạn rất hòa đồng, sẵn sàng trò chuyện mà không ái ngại, vượt qua khoảng cách tôn giáo và tuổi tác.

Đối với bạn Nguyễn Thị Bích (Sài Gòn), đó là một khám phá thú vị, nó giống như lần đầu khám phá cái lạnh vùng cao nguyên Lâm Đồng vậy: Ôi phải công nhận sáng ở trên đó lạnh khủng khiếp. Nhưng mình thích lắm nha. Mình xuống ăn sáng rồi gặp cha, các anh chị trong nhóm và các bạn tình nguyện viên mới giống mình. Tất cả mọi người đều thân thiện hòa đồng nói chuyện với mình làm cho mình cảm giác giống như chúng ta sinh ra là một gia đình.

Bạn Minh Hoà (Sài Gòn) thì có cái cảm nghiệm rất riêng của một người không theo đạo Công Giáo: Bản thân em là một người không theo Công Giáo, nên việc hoà nhập với mọi người có khó chút xíu. Mọi thứ còn hơi lạ lẫm với em. Nhưng khi tiếp xúc với mọi người thì thấy ai cũng đều thân thiện hoà đồng hết.

Còn bạn Thuỳ Duyên xúc tích hơn: Anh chị thành viên của nhóm bao nhiệt tình luôn.

Vượt lên chính mình, phá tan mọi sợ hãi

Tình huynh đệ giữa mọi người cũng làm bạn Nhật Phương như được ra khỏi ốc đảo của chính mình: Tôi học được cách cởi mở, lắng nghe và chia sẻ. …Cảm ơn các bạn đã làm sống dậy những khát vọng bị chôn lấp bấy lâu nay trong lòng tôi vì công việc, vì những nhập nhằng của cuộc sống.

Lặn lội từ Huế vào Đà Lạt tham gia cùng nhóm, bạn Phương Yến có cùng suy nghĩ: nhờ tham gia training của HIH, mới thấy nội công của mình còn “nằm trong kho” nhiều quá! Cần phải lôi ra để nhờ mọi người huấn luyện thêm.

Với bạn Nguyễn Thị Bích thì những anh chị và các bạn TNV đều để lại trong mình những bài học cuộc sống.

Hơn cả mong đợi là mục đích và ý nghĩa nhóm nhắm tới

Nội dung học hỏi qua các giờ lớp cũng là điều mới lạ đến thích thú. Bạn Nhật Phương thêm rằng: điều tôi hứng thú nhất là được học về tinh thần HIH, giúp nhau khám phá ý nghĩa cuộc đời, sống phục vụ, yêu thương và sẻ chia. Và tôi học được cách ý thức hơn về hành động của mình, từ thiện hay phát triển cộng đồng. Những thao thức của các bạn làm sao giúp được các em ở vùng sâu vùng xa cũng là nỗi trăn trở của tôi.

Bạn Nguyễn Thị Bích chia sẻ đầy hào hứng: Hai buổi training diễn ra nhanh nhưng nó có ý nghĩa và quá hay đối với mình. Buổi training đã giúp mình nghiệm ra những ý nghĩa cuộc sống, hiểu rõ và sâu sắc về hai chữ “tình nguyện” là như thế nào. Trên cả hai chữ tuyệt vời .

Bạn Hoàng Nguyên có lỗi diễn tả khác về cùng một suy nghĩ: Tôi vô cùng cảm ơn các Cha và anh chị em đồng hành nhóm Heart In Hand đã giúp đỡ tôi nhận ra những giá trị mà mỗi người mang trong bản thân mình. Sự đồng cảm, tình yêu thương đồng loại và sự cảm thương trước những nỗi đau của những con người bất hạnh hơn chúng tôi.

Bạn Thanh Hoàn (Đơn Dương) đã thấy mình được thay đổi từ trong suy nghĩ: Thú thật lúc đầu đăng ký với nhóm HIH mình chỉ nghĩ rằng muốn đi đâu đó thật xa để du lịch, trải nghiệm […]. Nhưng đến đây được đón tiếp, được gặp nhiều người khắp mọi nơi và học nhiều điều về tiêu chí của nhóm, thì mục đích ban đầu đã bị thay đổi khá nhiều. Qua những giờ training, chia sẻ và cầu nguyện, trong mình đã rực cháy một ngọn lửa của một người trẻ muốn đến sống, giúp đỡ, mang niềm vui đến cho các trẻ em khó khăn, cũng như sống chứng nhân cho Tin Mừng Chúa KiTô là mang yêu thương đến mọi nơi.

Có những câu chuyện đã chạm đến trái tim

Câu chuyện về những trải nghiệm mà nhóm đã từng sống đã thắp lên ngọn lửa lớn trong lòng bạn Phương Trâm (Đà Lạt): chúng tôi được tập trung lại để nghe quá trình thành lập nhóm, được nghe những anh chị đi trước chia sẻ, tôi cảm thấy thật ngưỡng mộ, biết thế mình đã đăng kí đi sớm hơn chứ không đợi tới bây giờ, nhưng không sao, vẫn chưa là quá muộn nhỉ?

Những trải nghiệm ấy đã trở thành điều sâu lắng trong bạn Trịnh Vân (Sài Gòn): biết bao câu chuyện cảm động về hoàn cảnh đáng thương của những trẻ em nơi vùng cao từ các TNV tiên khởi. Đó là những giọt nước mắt vội dấu đi của TNV khi kể chuyện các cậu học trò hiếu động với một gia cảnh éo le, ba mẹ ly hôn, cực nhọc mưu sinh, hay bị bạo hành… Đó là niềm hy vọng về tương lai tốt đẹp của TNV dành cho cậu trò chậm hiểu nhưng viết và vẽ rất đẹp. Đó là niềm vui, niềm động viên, an ủi các TNV khi các bé H’Mông biết đánh răng, biết tắm giặt. Hay là những phút ấm lòng với những cái bắp, cái măng, trái mận… để thầy cô ăn “đỡ thèm”.

Maria Huỳnh Thị Hoa (Đak Lak) lại có vẻ ấn tượng với những câu chuyện của người đồng hành: những câu chuyện chị (người đồng hành) chia sẻ trên đoạn đèo Prenn lúc đêm khuya khiến cảm xúc về chuyến đi lần này của em thật thú vị! Tuyệt nhất là lúc em được lắng nghe buổi chia sẻ của mọi người, nó khiến em cảm phục nhiều hơn, yêu mến nhiều hơn và hơn lúc nào hết em thấy được sự yếu đuối trong mình.

Quỳnh Anh (Đà Lat) bộc bạch thật lòng: Sau lần gặp gỡ, lắng nghe chia sẻ của cha, của các anh chị đi trước, em thêm hiểu về nhóm, về những hoài bão, hi sinh và cả sự đánh đổi của mọi người vì tình yêu thương dành cho người trẻ.

Thuỳ Duyên có cùng một suy nghĩ: Lên đến nơi, được gặp gỡ, được nghe những câu chuyện người thật, việc thật thì mình rất khâm phục các bạn và mình đã có niềm tin tưởng tuyệt đối cho nhóm. Cảm ơn những người đã đặt nền móng đầu tiên và tất cả những người đã hy sinh thời gian, công sức để có được nhóm Heart in hand như ngày hôm nay.

Và những quyết tâm mới đã được thắp lên

Bạn Phương Yến không ngần ngại đặt quyết tâm bằng lời lẽ mộc mạc: Mặc dù chỉ mới training lần đầu, nhưng tôi đã muốn đồng hành cùng mọi người mãi về sau. Nơi này tui gặp được các anh chị đầy nhiệt huyết, chu đáo, lầy lội, nhây còn hơn gì nữa. Hẹn gặp lại các bạn HIH yêu quý của tôi. […] Tui háo hức đợi đến cái ngày xách balo lên, cùng mọi người đi thiệt xa, để gặp và sống cùng với những người thiệt gần (vì họ nằm trong tim tụi mình mà).

Bạn Phương Trâm diễn tả cùng một ngọn lửa: Kết thúc ngày họp mặt đầu tiên của chuyến tình nguyện hè 2019, trong tôi lại tràn đầy nhiệt huyết, quyết tâm dấn thân, quyết tâm thử thách. Và Phương Trâm cũng xác tín một thúc đẩy của đức tin: Tôi có niềm tin mãnh liệt vào chuyến đi này, tôi tin mình đã chọn một con đường thật đúng đắn. Tôi tin Ngài luôn bên tôi và tôi tin chuyến tình nguyện hè này sẽ đầy ý nghĩa đối với tất cả mọi người.

Bạn Hoàng Nguyên có những lời sắc bén khác của một nam nhi: tôi cũng mong ước rằng mình cũng sẽ trở thành một người TNV như các bạn. Là những người sẽ làm cho những nơi cằn cỗi và hoang vu trở thành những cánh đồng hoa mang hương sắc của tình người.

Với những lời nhẹ nhàng, bạn Quỳnh Anh vẫn không dấu được quyết tâm mạnh mẽ: Đồng thời em cũng hiểu và chuẩn bị tâm lý để sống xa gia đình, ở một nơi mà mọi điều kiện sinh hoạt đều thiếu thốn, hạ thấp sự đòi hỏi, cái tôi của bản thân để cùng chung sống với người bạn đồng hành của mình, đặc biệt là với những bạn nhỏ đồng bào.

Một TNV dấu tên thì chuyển quyết tâm của mình thành lời cầu chúc chân thành: Mong nhóm ngày càng được nhiều bạn trẻ biết đến và dấn thân phục vụ để mang yêu thương đi khắp nơi.

Vì “tôi biết tôi đã tin vào ai”

Nhìn về nhóm và mỗi người như món quà của Thiên Chúa, bạn Diễm Quỳnh (Madagui) chia sẻ: Trên đại lộ cuộc đời, những con người xa lạ đã gặp nhau nơi giao lộ của lí tưởng. Để ngày hôm nay em có cơ hội gặp gỡ và học tập. Sau tất cả, em chỉ có thể nói câu “tạ ơn Chúa”.

Bạn Trịnh Vân đặc biệt thấy rõ điều này qua giờ cầu nguyện: Tôi thấy tim mình thổn thức khi được lắng nghe tiếng Chúa trong giây phút cầu nguyện cùng nhau. Thinh lặng để nhớ lại những chia sẻ về tinh thần TNV Sa-lê-diêng, suy nghĩ về phát triển cộng đồng.

Maria Hoa chia sẻ mà như đang nói với Chúa: Con dâng hết trọn vẹn cuộc hành trình cho Chúa, và giống như đứa trẻ được Cha yêu thương và lo lắng, con đã có một trải nghiệm tuyệt vời với mọi người trong HIH. Con bỏ hết mọi sự để đến với nhóm theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng, Đà Lạt vẫn thế vẫn yêu thương con cách trọn vẹn qua những người thân thuộc con gặp ở nơi đây, những buổi học, chia sẻ nhiều ý nghĩa từ buổi training.

Những giờ cầu nguyện đã trở nên cuộc trò chuyện sâu lắng với Chúa mà Thuỳ Duyên có được: Những giây phút linh thiêng bên Thánh Thể, những lời suy niệm, những lời cầu nguyện, những lời hát được dâng lên như tâm tình của những con người nơi đây, nhẹ nhàng và sâu lắng. Mình nhận được ba hạt đậu và một tờ giấy trắng. Những hạt đậu này sẽ nhắc nhớ mình rằng, mình sẽ gieo trồng Lời Chúa cho mình ở những mảnh đất nào […] Còn tờ giấy, mình đã gấp một chiếc máy bay nhỏ, đặt những ước nguyện của mình vào đó và dâng lên cho Chúa…

Chúng ta mãi có Chúa và có nhau

Bạn Lê Vũ nói thay cho một lời hẹn tái ngộ vào dịp training tháng sau: Cảm giác nghẹn ngào chen lẫn chút nuối tiếc thú vị. 24 giờ trôi qua, học tập chắc chẳng được bao nhiêu, nhưng thật phấn khởi với những người bạn mới cùng những tràng cười khoái chí. Có hẹn lại được chăng những khuôn mặt ấy, những nụ cười ấy, những người chơi cùng đầy thú vị ngất ngây?

Với bạn Diễm Quỳnh thì hai ngày, nó không dài mà thậm chí là còn ngắn, rất ngắn luôn ấy chứ. Nhưng nó đủ để em biết về một HIH thân thiện, dễ gần, các anh chị dễ thương :)).

Xin được nói thêm, nhóm Heart in Hand – Tình nguyện viên Sa-lê-diêng Việt Nam, trực thuộc Ban Mục Vụ Giới Trẻ dòng Sa-lê-diêng Don Bosco, được thành lập năm 2017. Nhóm – gồm những thanh niên Công Giáo và không Công Giáo – muốn làm lan toả trong đời sống cộng đồng nền văn hoá tình thương theo Tin Mừng Ki-tô Giáo mời gọi, bằng các chương trình tình nguyện dài ngày, đến sống chung và đóng góp mọi cách để phát triển đức tin và đời sống cộng đồng cho những vùng đất kém may mắn hơn, với tinh thần và nền giáo dục của Don Bosco.

Dự án 2019 của nhóm là đào tạo khoảng 60 tình nguyện viên mới trong thời gian từ tháng 2 đến tháng 6, để họ phục vụ tình nguyện hai tháng liên tục (tháng 6 và 7/2019) tại một số điểm đang cần sự phát triển.

Hoàng Huy (tổng hợp)

Did you find apk for android? You can find new Free Android Games and apps.